1. Thông tin Luận văn thạc sĩ
- Tên Luận văn: Giải quyết tranh chấp lao động tập thể về quyền tại các doanh nghiệp thủy sản thuộc tỉnh Cà Mau – Vấn đề và giải pháp
- Tác giả: Huỳnh Minh Giới
- Số trang: 67
- Năm: 2017
- Nơi xuất bản: TP. Hồ Chí Minh (Trường Đại học Kinh tế TP.HCM)
- Chuyên ngành học: Luật kinh tế
- Từ khoá: Tranh chấp lao động tập thể về quyền, giải quyết tranh chấp lao động, doanh nghiệp thủy sản, Cà Mau, pháp luật lao động, công đoàn, hòa giải, trọng tài, tòa án, đình công, vấn đề và giải pháp.
2. Nội dung chính
Luận văn đã tập trung nghiên cứu một vấn đề cấp thiết trong bối cảnh kinh tế Việt Nam đang chuyển mình sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa: sự gia tăng các tranh chấp lao động, đặc biệt là tranh chấp lao động tập thể. Từ những năm 2006 và 2012, Bộ Luật Lao động (BLLĐ) đã có những bước tiến quan trọng trong việc phân biệt rõ hai hình thức tranh chấp lao động tập thể là về quyền và về lợi ích, với cơ chế giải quyết khác nhau. Tuy nhiên, theo tác giả, các quy định pháp luật lao động hiện hành liên quan đến giải quyết tranh chấp lao động tập thể về quyền vẫn còn nhiều bất cập, thiếu cơ chế thực thi hiệu quả và hạn chế trong hệ thống cơ quan giải quyết tranh chấp. Điều này gây ra nhiều khó khăn trong việc điều chỉnh và giải quyết các tranh chấp trên thực tế, đặc biệt tại các doanh nghiệp thủy sản ở tỉnh Cà Mau, một địa bàn có ngành thủy sản phát triển mạnh. Xuất phát từ thực trạng này, luận văn đặt mục tiêu phân tích một cách hệ thống và toàn diện thực trạng giải quyết tranh chấp lao động tập thể về quyền tại các doanh nghiệp thủy sản thuộc tỉnh Cà Mau, chỉ ra những ưu điểm, hạn chế, nguyên nhân và đề xuất các giải pháp nhằm hoàn thiện pháp luật, nâng cao hiệu quả công tác này. Bố cục luận văn được xây dựng thành ba chương: lý luận chung về tranh chấp lao động tập thể về quyền và giải quyết chúng; thực trạng pháp luật Việt Nam; và thực trạng tại Cà Mau cùng các kiến nghị.
Chương 1 và 2 của luận văn đã đi sâu vào cơ sở lý luận và thực trạng pháp luật về giải quyết tranh chấp lao động tập thể về quyền tại Việt Nam. Về lý luận, luận văn truy tìm nguồn gốc khái niệm “tranh chấp lao động” từ những “xích mích” ban đầu đến định nghĩa chính thức trong BLLĐ năm 1994 và 2012, nhấn mạnh bản chất của tranh chấp lao động tập thể là xung đột giữa tập thể lao động và người sử dụng lao động về các quyền, nghĩa vụ, và lợi ích. Đặc biệt, “tranh chấp lao động tập thể về quyền” được làm rõ là xung đột phát sinh từ việc giải thích và thực hiện khác nhau các quy định pháp luật, thỏa ước lao động tập thể, nội quy, hoặc các thỏa thuận hợp pháp đã tồn tại, mang tính chất vi phạm hoặc hiểu sai về những gì đã có hiệu lực. Các nguyên tắc giải quyết tranh chấp được đề cao bao gồm tự thương lượng, hòa giải, khách quan, đúng pháp luật, công khai, kịp thời và sự tham gia của đại diện các bên. Chương 2 sau đó phân tích các phương thức giải quyết tranh chấp theo pháp luật Việt Nam, bao gồm thương lượng, hòa giải (do hòa giải viên lao động thực hiện), trọng tài, biện pháp hành chính (Chủ tịch UBND cấp huyện), và xét xử tại Tòa án, cùng với vai trò của tổ chức Công đoàn ở từng giai đoạn. Luận văn cũng chỉ rõ các thủ tục cụ thể, thời hiệu yêu cầu giải quyết, và những bất cập cố hữu trong từng phương thức, như sự khó khăn trong việc xác định thời điểm phát sinh tranh chấp để tính thời hiệu hay tính chuyên nghiệp, độc lập của hòa giải viên.
Thực trạng giải quyết tranh chấp lao động tập thể về quyền tại các doanh nghiệp thủy sản ở Cà Mau, được trình bày trong Chương 3, phản ánh nhiều tồn tại và nguyên nhân sâu xa. Tình hình tranh chấp cho thấy xu hướng các yêu cầu của người lao động ngày càng tập trung vào các vấn đề kinh tế như tiền lương, phụ cấp, điều kiện làm việc, thay vì các vấn đề về đối xử như trước đây. Mặc dù số lượng tranh chấp và đình công khá lớn, nhưng rất ít vụ việc được các cơ quan có thẩm quyền thụ lý và giải quyết theo thủ tục chính thức, cho thấy cơ chế giải quyết tranh chấp của pháp luật chưa thực sự đi vào cuộc sống. Điều này dẫn đến tình trạng tranh chấp không được giải quyết kịp thời, thường xuyên bùng phát thành đình công tự phát, hoặc phải nhờ cậy đến các “tổ công tác liên ngành” mang tính tình thế, vốn có cả ưu và nhược điểm. Nguyên nhân của những tồn tại này được luận văn chỉ rõ là do cơ chế pháp luật còn nhiều bất cập (như thiếu tính khả thi, sự hấp dẫn đối với các bên, và cơ chế bảo đảm thực thi kết quả hòa giải/trọng tài); sự yếu kém về năng lực, kinh nghiệm của đội ngũ cán bộ công đoàn cơ sở và hòa giải viên lao động; và một bộ phận người lao động, người sử dụng lao động tại địa phương còn thiếu ý thức pháp luật, chưa hiểu rõ về quyền và nghĩa vụ của mình, dẫn đến những xung đột không đáng có.
Để hoàn thiện pháp luật và nâng cao hiệu quả giải quyết tranh chấp lao động tập thể về quyền, luận văn đề xuất nhiều kiến nghị cụ thể. Thứ nhất, cần khắc phục những bất hợp lý trong quy định pháp luật hiện hành và đảm bảo tính khả thi, đồng thời đáp ứng yêu cầu hội nhập quốc tế và đảm bảo tính hệ thống, đồng bộ. Về cơ quan giải quyết tranh chấp, tác giả kiến nghị nâng cao tiêu chuẩn về chuyên môn, nghiệp vụ và tính độc lập của hòa giải viên, đồng thời xem xét việc thành lập ban hòa giải gồm nhiều người cho các vụ việc phức tạp. Đối với trọng tài lao động, cần mở rộng thẩm quyền để giải quyết cả tranh chấp về quyền và lợi ích theo thỏa thuận các bên, tinh giản cơ cấu tổ chức và bổ sung quy định cụ thể về tiêu chuẩn trọng tài viên. Đặc biệt, luận văn nhấn mạnh sự cần thiết phải có cơ chế thi hành rõ ràng và cưỡng chế đối với các biên bản hòa giải thành và quyết định của trọng tài, thông qua sự công nhận và thi hành của Tòa án. Bên cạnh đó, các biện pháp tổng thể bao gồm nâng cao trình độ nghiệp vụ của đội ngũ cán bộ giải quyết tranh chấp, tăng cường năng lực đại diện của Công đoàn tại doanh nghiệp, kiện toàn và phát huy vai trò của hệ thống thiết chế quan hệ lao động (tài phán, tham vấn, phối hợp ba bên), tăng cường tuyên truyền, phổ biến pháp luật cho cả người lao động và người sử dụng lao động, và thúc đẩy đối thoại, thương lượng tập thể để xây dựng quan hệ lao động hài hòa, ổn định.

