1. Thông tin Luận văn thạc sĩ
- Tên Luận văn: TÁC ĐỘNG CỦA NỀN TÀI CHÍNH PHÁT TRIỂN ĐẾN HIỆU QUẢ CỦA CHÍNH SÁCH TIỀN TỆ TẠI CÁC NƯỚC ĐANG PHÁT TRIỂN Ở CHÂU Á
- Tác giả: LÊ THỊ THANH TRANG
- Số trang: 115
- Năm: 2017
- Nơi xuất bản: TP. HỒ CHÍ MINH
- Chuyên ngành học: Tài chính – Ngân hàng
- Từ khoá: Tài chính phát triển, chính sách tiền tệ, sự hiệu quả
2. Nội dung chính
Luận văn nghiên cứu tác động của sự phát triển tài chính đến hiệu quả của chính sách tiền tệ tại 9 quốc gia đang phát triển ở Châu Á (Bangladesh, Fiji, Indonesia, Malaysia, Mongolia, Pakistan, Philippines, Sri Lanka, Thailand) trong giai đoạn 1991-2015. Đề tài xuất phát từ nhận định rằng hệ thống tài chính phát triển ngày càng phức tạp có thể ảnh hưởng trực tiếp đến chính sách tiền tệ của ngân hàng trung ương, bởi hệ thống tài chính đóng vai trò cầu nối giữa chính sách và nền kinh tế thực thông qua các kênh truyền dẫn. Mục tiêu nghiên cứu cụ thể là làm rõ cách chính sách cung tiền tác động đến hiệu quả chính sách tiền tệ (thể hiện qua tăng trưởng sản lượng GDP và lạm phát CPI), cách tài chính phát triển tác động đến các yếu tố này, và đặc biệt là cách chính sách cung tiền tương tác với các mức độ tài chính phát triển khác nhau để ảnh hưởng đến tăng trưởng sản lượng và lạm phát. Luận văn sử dụng dữ liệu bảng với kỳ quan sát tính theo năm, thu thập từ Ngân hàng Thế giới, và một biến giả cho cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008. Đây là một nghiên cứu có ý nghĩa lý luận và thực tiễn quan trọng, cung cấp cái nhìn sâu sắc về mối quan hệ phức tạp giữa hai trụ cột vĩ mô này trong bối cảnh các nền kinh tế đang phát triển ở Châu Á.
Cơ sở lý thuyết của luận văn tập trung vào các mục tiêu và kênh truyền dẫn của chính sách tiền tệ. Bài viết ưu điểm và nhược điểm của công cụ thị trường mở cũng đi sâu vào các công cụ điều hành loại chính sách này. Vai trò của phát triển tài chính, và lý thuyết áp chế tài chính. Chính sách tiền tệ hướng đến nhiều mục tiêu như ổn định giá cả, tỷ giá hối đoái, lãi suất, thị trường tài chính, tăng trưởng kinh tế và giảm thất nghiệp. Các kênh truyền dẫn chính bao gồm kênh lãi suất (tác động đến chi tiêu và đầu tư), kênh tỷ giá hối đoái (ảnh hưởng đến xuất khẩu ròng và bảng cân đối kế toán), và kênh tín dụng ngân hàng (liên quan đến khả năng cho vay của ngân hàng). Bản chất của tín dụng ngân hàng cũng là một phần quan trọng trong việc hiểu rõ cơ chế này. Lý thuyết kênh tín dụng của Bernanke và Gertler (1995) nhấn mạnh vai trò của ma sát tài chính trong việc khuếch đại tác động của chính sách tiền tệ. Luận văn cũng đề cập đến lý thuyết áp chế tài chính (McKinnon và Shaw, 1973), mô tả tình trạng các chính phủ kiểm soát lãi suất và kìm hãm sự phát triển của các công cụ tài chính, dẫn đến tình trạng tài chính nông cạn (shallow finance) và ảnh hưởng tiêu cực đến tiết kiệm và đầu tư. Phần bằng chứng thực nghiệm cho thấy các nghiên cứu trước đây có những kết quả trái chiều: một số ủng hộ tác động cùng chiều của tài chính phát triển đến hiệu quả chính sách tiền tệ (đặc biệt ở các nước thu nhập thấp), trong khi số khác chỉ ra tác động ngược chiều (như lạm phát ảnh hưởng tiêu cực đến tài chính phát triển, hoặc chứng khoán hóa làm giảm hiệu quả kênh cho vay ngân hàng ở các nước phát triển). Luận văn kỳ vọng tìm thấy rằng tài chính phát triển khuyến khích gia tăng hiệu quả của chính sách tiền tệ ở các nước đang phát triển.
Về phương pháp nghiên cứu, luận văn sử dụng mô hình kinh tế lượng dữ liệu bảng. Dịch vụ phân tích định lượng và xử lý số liệu bằng SPSS, Eview, Stata, Amos có thể hỗ trợ hiệu quả cho các nghiên cứu sử dụng phương pháp này. Các mô hình thực nghiệm được xây dựng dựa trên hai phương trình chính, một cho tăng trưởng sản lượng (ρy) và một cho lạm phát (ρp), phụ thuộc vào các biến trễ của chính chúng, tốc độ tăng trưởng cung tiền (ρm) và biến giả khủng hoảng. Để đánh giá tác động của tài chính phát triển, luận văn đưa vào ba thước đo: fd1 (tổng hợp tín dụng và vốn hóa thị trường), fd2 (tín dụng nội địa/GDP), và fd3 (vốn hóa thị trường/GDP). Ngoài ra, các phương trình mở rộng được thiết lập với các biến tương tác giữa cung tiền và tài chính phát triển để xem xét cách tài chính phát triển thay đổi hiệu quả của chính sách tiền tệ. Luận văn lựa chọn các mô hình ước lượng Pooled OLS, Fixed Effects Model (FEM) và Random Effects Model (REM), sau đó tiến hành các kiểm định cần thiết (kiểm định F, Breusch-Pagan, Hausman) để chọn mô hình phù hợp nhất. Các kiểm định bổ sung về đa cộng tuyến (VIF), phương sai thay đổi (Greene, 2000) và tự tương quan (Wooldridge, 2002; Drukker, 2003) đều chỉ ra sự tồn tại của các hiện tượng này. Do đó, luận văn sử dụng phương pháp GMM (Generalized Method of Moments) của Arellano và Bond để khắc phục các lỗi này, đảm bảo tính vững và hiệu quả của các ước lượng.
Kết quả nghiên cứu thực nghiệm, sử dụng phương pháp GMM, đã củng cố nhận định rằng tài chính phát triển có tác động đáng kể đến hiệu quả của chính sách tiền tệ ở các quốc gia đang phát triển tại Châu Á. Cụ thể, tài chính phát triển khuyến khích gia tăng hiệu quả của chính sách tiền tệ. Phân tích sâu hơn cho thấy chính sách cung tiền có tác động cùng chiều đến cả tăng trưởng sản lượng và lạm phát. Tuy nhiên, khi xét đến vai trò của tài chính phát triển, tác động này có thể phức tạp hơn. Ví dụ, tài chính phát triển tác động lên tăng trưởng sản lượng với độ trễ 1-2 năm (cùng chiều ở năm 1, ngược chiều ở năm 2), trong khi tác động lên lạm phát là tức thì và cùng chiều. Điều này gợi ý một tác động đối xứng của tài chính phát triển lên hiệu quả chính sách tiền tệ đối với sản lượng và lạm phát. Hơn nữa, biến tương tác giữa cung tiền và tài chính phát triển cho thấy tài chính phát triển có thể điều chỉnh cách chính sách tiền tệ tác động đến các mục tiêu vĩ mô. Các kiểm định đồng liên kết cũng khẳng định tồn tại mối quan hệ dài hạn giữa tài chính phát triển và hiệu quả của chính sách tiền tệ. Từ đó, luận văn đưa ra các kiến nghị chính sách, nhấn mạnh sự cần thiết của việc xác định rõ mục tiêu ưu tiên trong điều hành chính sách tiền tệ, cân nhắc các yếu tố như cung tiền M2 và các thước đo tài chính phát triển. Đặc biệt, chính phủ cần thúc đẩy thị trường chứng khoán trong nước thông qua hoàn thiện cơ chế, chính sách và pháp lý để nâng cao hiệu quả chính sách tiền tệ, đồng thời tiếp tục theo dõi các chỉ tiêu tiền tệ và tín dụng. Luận văn cũng thừa nhận các hạn chế về phạm vi nghiên cứu và đề xuất hướng mở rộng cho các nghiên cứu tương lai.

